Home » NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ IV

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ IV

Trong bài viết này, có một số thông tin mới được cập nhật và người viết có giải thích vài điểm để làm rõ thêm các chi tiết của một số sự việc so với bài viết đầu tiên năm 2008. Bài viết đầu tiên này hiện còn đăng trên nhiều websites ở trong nước cũng như ở hải ngoại. 24/9/2015  NTP

KỲ IV

Nguyễn Tấn Phận 2010

Nguyễn Tấn Phận 2010

 

 

Bước ra phía trước nhà, tôi tháy ông Thomas Polgar đang ngồi tại bàn viết của sĩ quan tùy viên. Ông kiểm soát lại danh sách phái đoàn  và yêu câu tát cả chúng tôi đưa thẻ căn cước cho ông để ông đièn tên vào parole document, dựa vào bản viết tay của Tổng thống Thiệu.

Danh sách phái đoàn do cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (Tổng thống Thiệu viết tay) trình lên Tân Tổng thống Trần Văn Hương có nội dung như sau: (Tài liệu của tác giả)

 

Kính trình Tổng thống Trần Văn Hương,

Thưa Cụ,

Để thực hiện công tác cụ giao phó, tôi kính xin cụ chấp thuận cho những sĩ quan sau đây gọi là thành phần tối thiểu cần thiết để giúp tôi, đi theo tôi trong suốt thời gian công du:

1. Đại tá Võ Văn Cầm

2. Đại tá Nguyễn Văn Đức

3. Đại tá Nhan Văn Thiệt

4. Đại tá Trần Thanh Điền

5. Trung tá Tôn Thất Ái Chiêu

6. Bác sĩ Thiếu tá Hồ Vương Minh

7. Đại úy Nguyễn Phú Hải (giờ chót không có mặt)

8. Phục dịch viên Nghị (giờ chót không có mặt)

Ngoài ra, Cựu Thủ tướng Đại tướng Trần Thiện Khiêm cũng cần đem theo những sĩ quan và dân sự sau đây:

1. Trung tá Đặng Văn Châu

2. Thiếu tá Đinh Sơn Thông

3. Thiếu tá Nguyễn Tấn Phận

4. Ông Đặng Vũ (giờ chót không có mặt)

Đại tướng Trần Thiện Khiêm nhờ tôi trình cụ chấp thuận ./.

Kính chào Tổng thống

(ký tên Thiệu)

Tổng thống Trần Văn Hương phê thuận,

Đề ngày 25/4/75

Và ký tên: Hương

* * * * *

Ở đây có một sự trùng hợp đáng chú ý.

Ông Thomas Polgar lúc về hưu. Xin xem ghi chú kế bên

Khi viết danh sách phái đoàn để trình lên Tổng thống Trần Văn Hương, cựu Tổng thống Thiệu muốn Đại tá Cầm đánh máy, Đại tá Cầm không biết đánh máy, Tổng Thống Thiệu đành phải viết tay; Khi có lịnh của Đại sứ Martin là phải mang theo bàn đánh máy khi đến nhà Đại tướng Khiêm, ông Polgar quên đem theo bàn đánh máy. Thành ra hai văn kiện: một là danh sách phái đoàn của Tổng thống Thiệu và hai là tên điền vào mẫu parole document đều không đánh máy, mà phải viết tay.

Source: http://www.washingtonpost.com/national/thomas-polgar-cia-official-during-the-fall-of-saigon-dies/2014/03/31/f11d6f36-b6a5-11e3-a7c6-70cf2db17781_story.html

Cựu Tổng thống Thiệu, với bản tánh cố hữu, luôn luôn nghĩ xa, ra lịnh cho Đại tá Cầm ở Đài Bắc làm nhiều bản sao tờ trình của Tổng Thống Thiệu và Quyết Định của Tân Tổng thống Trần Văn Hương, rồi phát cho mỗi người một bản để trong trường hợp cần thì có thể làm bằng chứng đối với Sở Di trú của quốc gia sẽ đến định cư. Lúc đó chúng tôi chưa biết đi đâu.

Tại hành lang trước nhà, trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo, các ông Đại tá Cầm, Thiệt, Đức, Điền, Trung tá Chiêu, Bác sĩ Minh đang xúm xích bàn chuyện nhỏ to. Mọi người đều ăn mặc chỉnh tề có vẻ như là những viên chức lớn sắp lên đường đi công tác ở ngoại quốc hơn là sắp đi tị nạn. Tất cả chúng tôi cũng không ai tin là sẽ đi tị nạn. Trên tay mỗi người xách một túi sắc nhỏ.

Cũng cần nói thêm, Đại tá Cầm là người rất nhiệt thành với công vụ và cũng là cấp thừa hành “ một cách triệt để.” Sau khi Tổng thống Thiệu ra lịnh “mỗi người chỉ được đem theo một xách tay nhỏ,”  thì ông lại khuyên anh em “không nên mang theo gì hết – nên đi tay không ! ”

* * * * *

Đoạn đường dài như vô tận

Đúng 9 giờ tối…

Vừa điền giấy xong thì ông Thomas Polgar phân phát tờ parole document (tờ tạm cư) cho từng người một. Ngay khi vừa đến Đài Bắc, “Cơ quan Đại diện Mỹ” tại đây lập tức thu hồi lại tất cả, duy chỉ có mỗi Trung tá Chiêu, không hiểu sao ông vẫn còn giữ được tờ giấy này.

Chúng tôi lần lượt ra xe và yêu cầu họ mở cốp sau. Tôi bỏ cái samsonite vào, hai khẩu súng nhỏ va chạm vào nhau khua lộp cộp. Trong sách của Frank Snepp có nhắc tới chuyện này: Ông có nghe tiếng kim loại khua khi chúng tôi xếp sắc tay vào cốp xe, và ông nghĩ đó là tiếng va chạm của vàng bạc, châu báu ! ( Trong lúc ông Polgar đang viết, tôi đã bỏ cây K54 vào cái samsonite )

Liền sau đó Tổng thống Thiệu, Đại tướng Khiêm, ông Polgar, tướng Timmes cùng đi mau ra xe. Đại tướng Khiêm ngồi xe trước với ông Polgar. Tổng thống Thiệu ngồi xe sau với tướng Timmes; Ông ngồi giữa tướng Timmes và Đại tá Đức. Trung tá Chiêu ngồi ghế trước với tài xế là ông Frank Snepp. Chúng tôi chia nhau vào hai xe còn lại.

Thời gian từ lúc Cựu Tổng Thống Thiệu đến nhà Đại tướng Khiêm cho đến khi bắt đầu ra xe kéo dài độ 10 phút!

Đoàn xe bắt đầu chạy hướng về cổng chánh Bộ Tổng Tham mưu (Bộ Tư Lệnh QK7 quân đội CSVN ngày nay), vừa ra khỏi cổng thì quẹo phải trên đường Cách Mạng 1-11 (nay là Nguyễn văn Trỗi ), rồi chạy thẳng vào cổng phi trường Tân Sơn Nhứt.

Một loại máy bay D C 6. Hình: Internet

Một loại máy bay D C 6. Hình: Internet

Khi vào cổng tôi giật mình khi nhận ra cả khu vực phi trường tối om. Dường như hệ thống điện hoàn toàn bị cắt. Nhìn vào cổng VIP – khu vực dành riêng cho các viên chức cao cấp – giờ nầy vắng tanh giống như cổng vào bãi tha ma. Đoàn xe chạy vòng qua khu dành riêng cho hảng Air America của cơ quan tình báo Mỹ.

Khi tới đường băng, tất cả xe đều tắt đèn, di chuyển trong bóng đêm. Sau đó bóng một chiếc máy bay lù lù hiện ra dưới chân trời nhờ đèn trong buồng máy cháy sáng. Đó là một loại máy bay giống như DC6.

Khi tới gần chiếc máy bay, đoàn xe bất thần thắng gấp vì thấy có bóng người. Xe thứ hai ủi tới suýt đụng vào xe đi trước vì trời tối. Hai xe sau tạt qua hai bên hông xe Tổng thống Thiệu. Chiếc xe tôi ngồi vừa thắng gấp vừa bẻ tay lái kêu nghe ken két. Một cuộc biểu diễn ngoạn mục. Dù đó là do sắp xếp hay chỉ là một “tai nạn” nhưng dưới con mắt an ninh họ là những thành phần phải được liệt vào hàng các tay bảo vệ yếu nhân chuyên nghiệp.

Xe Tổng thống Thiệu bị bao vây bởi ba chiếc xe Chevrolet to lớn. Xa xa trong bóng đêm, xung quanh chúng tôi xuất hiện nhiều người Mỹ vạm vỡ, vận thường phục, súng M16 dựng đứng bên hông trong thế tác chiến…

Liền sau đó, chúng tôi tông cửa xe, bước xuống mau. Tổng thống Thiệu đi trước, Đại tướng Khiêm theo sau, rồi ông Polgar, tướng Timmes. Chúng tôi nối đuôi theo sau.

Hình ảnh ông Đại sứ Graham Martin – một quan Khâm sai của Đại Vương quốc Hoa Kỳ – hiện ra tại chân cầu thang máy bay như một vị thần hộ mạng. Ông Martin trong bóng đêm giống với hình ảnh ông Thần miễu Ông Tà ở Ô-Môn quê tôi mà hồi nhỏ tôi đã tưởng tượng ra: có đôi mắt xanh, tóc bạc trắng, hai tay dài lòng thòng… ai cũng phải sợ.

Đại Sứ Hoa Kỳ G. Martin ở lại Sài Gòn cho tới cuối tháng Tư 1975. Hinh: AP/Wide World

Tổng thống Thiệu bắt tay ông đại sứ. Hai bên trao đổi mấy lời. Rồi tất cả leo lên mau. Tổng thống Thiệu, Đại tướng Khiêm, Tướng Timmes vào buồng danh dự. Tại đây có bốn ghế bành bọc vải trắng. (Sau nầy mới biết đó là  máy bay riêng của đại sứ Martin)  Đại sứ Martin vào tận buồng máy nói vài lời tiễn biệt rồi vội vã rời máy bay. Chúng tôi mạnh ai nấy tìm chỗ ngồi ở các hàng ghế phía sau.

Vào thời điểm nâỳ, Trung tá Nguyễn văn Phú Hiệp là phi công chiếc máy bay Air Việt Nam 727 – máy bay riêng của tổng thống – được lịnh ứng trực, chuẩn bị sẵn sàng cho Tổng thống Thiệu sử dụng. Trung tá Hiệp trước kia là Trưởng phi hành đoàn trực thăng Phủ Tổng thống. Anh Hiệp, giờ chót không đi được, sau nầy chết trong trại tù Cộng sản.

Cũng vào thời gian nói trên, một vài đơn vị trưởng các đơn vi phòng thủ Thủ Đô, và các đơn vị đóng quân gần khu vực phi trường Tân Sơn Nhứt được tin có người rỉ tai: “ ông Thiệu sẽ dùng Air Việt Nam để ra khỏi nước. . .”

Khi tất cả chúng tôi ngồi vào chỗ rồi thì Tổng thống Thiệu từ phía trước bước ra sau chỗ chúng tôi. Ông đứng giữa hai hàng ghế với khuôn mặt không còn giống như hồi ở nhà Đại tướng nữa. Nét nghiêm nghị lẫn giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt như tôi đã từng chứng kiến nhiều lần trước kia. Các sĩ quan làm việc quanh ông đôi khi phải đón nhận những phản ứng dữ dội từ ông, thay cho các đối tượng mà ông vì cần phải giữ hòa khí ở một mức độ nào đó, Ông thường “giận cá chém thớt” và hay “phang nhầm” chúng tôi. Với cái nhìn sáng quắc, mặt đỏ gay, Tổng thống Thiệu gằn từng tiếng: “Nè, các chú nhớ là không được nói gì hết. Có ai hay báo chí hỏi thì trả lời là không biết gì hết! Nghe chưa! ”  Nói xong ông liền trở về phía trước.

Đoạn đường từ Bộ Tổng Tham mưu đến đây không xa, chỉ là một khoảng đường rất ngắn nhưng với tôi nó thật dài. Cho tới bây giờ, khi ngồi ghi lại những dòng nầy tôi vẫn còn cảm thấy mọi việc như vừa mới xảy ra !

Đúng 9 giờ 15 phút, giờ Sài-gòn.

Buồng máy tắt đèn. Phi cơ từ từ lăn bánh ra phi đao, đem theo hai vị lãnh tụ quốc gia, một tướng lãnh Mỹ và 9 “quan” tùy tùng, hộ vệ!” Chiếc phi cơ lượn một vòng trên bầu trời “đen tối” của không phận Sài-Gòn, rồi hướng về biển Đông…

Tôi bật người ra thành ghế, hít một hơi thở thật dài, nhắm mắt lại, hai dòng lệ nhỏ từ từ lăn xuống má…

Xin giã biệt quê hương… tạm biệt mọi người thân

Đại sứ G. Martin hop với Tỏng Thống Geralt Ford tại Tòa bạch Ốc. Từ trái: Đại sứ G Martin, Gen. Frederick Wyman, TS H. Kissinger, TT Ford (ngồi xoay lưng lại)  Source: http://fallofsaigon.org/orig/martin.htm

Nguyễn Tấn Phận 

Xin xem tiếp Kỳ V

Ghi chú:
Hình Ông Polgar lấy trên trang mạng The washington Post: http://www.washingtonpost.com/national/thomas-polgar-cia-official-during-the-fall-of-saigon-dies/2014/03/31/f11d6f36-b6a5-11e3-a7c6-70cf2db17781_story.html

Total Views: 1704 ,

Related posts:

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - KỲ I
NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - KỲ V (Hết)
KHI ĐẠO ĐỜI TƯƠNG ĐẮC - GS Lap Chuc Nguyen Huy

Name of author

Name: Phan