Home » NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ II

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ II

Trong bài viết này và các bài kế tiếp, có một số thông tin mới được cập nhật và người viết có giải thích vài điểm để làm rõ thêm các chi tiết của một số sự việc so với bài viết lần đầu tiên (năm 2008). Bài viết đầu tiên này hiện vẫn còn đăng trên nhiều websites ở trong nước cũng như ở hải ngoại. 24/9/2015  NTP

Kỳ II

Ngay sau khi Tổng thống Thiệu từ chức, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ liền gởi cho ông Đại sứ Graham Martin tại Sài-Gòn một điện văn, nói rằng: Tiến sĩ Kissinger, Tổng Trưởng Bộ Ngoại giao ỵêu cầu ông đại sứ (Martin) chuyển lời bày tỏ lòng “ kính trọng ” của ông đối với vị cựu tổng thống và đề nghị muốn giúp cựu Tông Thống Thiệu rời khỏi Việt Nam. (5)

Cũng trong chiều hướng đó, sáng sớm ngày hôm sau là ngày 22 tháng Tư, Tướng Charles Timmes vội vã đến tư dinh Đại tướng Khiêm nằm trong khuôn viên Bộ Tổng Tham Mưu (nay là Bộ Tư Lệnh QK7 quân đội CSVN) xin được tiếp kiến. Đại tướng đã tiếp ông hơn nửa tiếng đồng hồ, rối ngay chiều hôm đó Đại tướng Khiêm vào dinh Độc Lập gặp Tổng thống Thiệu. Chúng ta khó biết Đại tướng Khiêm nói gì với cựu Tổng thống Thiệu nhưng sẽ không loại bỏ lời đề nghị của tướng Timmes là Tổng Thống Thiệu nên ra đi khỏi nước.

Nguyễn Tấn Phận tại văn phòng sĩ quan tùy viên, dinh Độc Lập SàiGòn 1970

Nguyễn Tấn Phận tại văn phòng sĩ quan tùy viên, dinh Độc Lập SàiGòn 1970

Sau này ở hải ngoại, Đại tướng Trần Thiện Khiêm có cho tôi biết: “ Cụ Hương muốn Tổng thống Thiệu và Dượng Tư đi đường biển qua Singapore,” ngay sau khi Tổng thống Thiệu từ chức. (Đại Tướng thường xung hô với tôi  bằng  “Dượng Tư” ) Tiết lộ này trùng hợp với việc Thủ tướng Lý Quang Diệu đã yêu cầu ông Hoàng Đức Nhã qua Singapore gặp ông, để thông báo là giới chức Mỹ muốn Tổng thống Thiệu phải đi lưu vong ở Singapore hoặc ở một thủ đô nào của các quốc gia vùng Đông Nam Á. (6)

Tuy đã từ chức song cựu Tổng thống Thiệu vẫn còn ở trong dinh Độc Lập và còn áp đặt nhiều ảnh hưởng khiến cho Tân Tổng thống Trần Văn Hương gặp rất nhiều khó khăn trong đường lối thương nghị với Cộng sản theo như Oliver Todd ghi lại trong cuốn sách Cruel April của ông. (7)

Để thấy ảnh hưởng cũa cựu Tổng Thống Thiệu đối với Tân Tổng Thống Trần Văn Hương, tôi ghi ra đây các cuộc găp gỡ của nhị vị  với sự có mặt của Đại tướng Khiêm. Đây là ghi nhận từ phía văn phòng Cố Vấn Quân Sự của chúng tôi.  Phần thời gian làm việc riêng giữa cựu Tổng thống Thiệu với Tân Tổng thống Hương thì có lẽ các quí vị sĩ quan tùy viên của cựu Tổng thống Thiệu xác nhận và bổ túc thêm. Các vị ấy là Đại tá Nguyễn Văn Đức, Chánh tùy viên; hai sĩ quan tùy viên là Đại ủy Nguyễn Xuân Tám và Hải quân Đại úy Trần Anh Tuấn.

Các chương trình làm việc nói trên tôi ghi ra như sau: ( tôi có ghi vào sổ tay)

Ngày 22 tháng 4, 1975  Đại Tướng Khiêm:

– lúc 16:00 giờ vào dinh Độc Lập gặp cựu Tổng Thống Thiệu và sau đó,

– Lúc 18:00 giờ, qua văn  phòng tổng thống họp với Tổng Thống Hương.

Ngày 23 tháng Tư, 1975, Đại Tướng Khiêm:

-Lúc 16:30 giờ vào dinh Độc Lập găp Tổng Thống Hương khoảng 20 phút rồi qua cánh  trái dinh Độc Lập gặp cựu Tổng Thống Thiệu. Sau đó họp với Cựu TT Thiệu và  TT  Hương cho đến 20:00 giờ.

Ngày 24 tháng Tư, 1975 Đại Tướng Khiêm:

– Lúc 15:00 giờ vào dinh gặp cựu T. T. Thiệu, sau đó qua văn phòng T.T  Hương và cùng họp với cựu  T.T. Thiệu và Tân T. T. Hương.

Ngày 25 tháng Tư, 1975 Đại Tướng Khiêm:

– Lúc 09:00 giờ sáng vào dinh Độc Lập gặp T.T. Hương, cựu Tổng Thống Thiệu và Đại Sứ  Pháp, ông  Jean-Marie Merillon.

Frank Snepp. Hình: AP/Wide World

Ngoài ra theo Frank Sneep, Đại tướng Dương Văn Minh cũng đã góp phần vào sức ép buộc cựu Tổng thống Thiệu phải rời khỏi nước. Tướng Minh cho rằng sự có mặt của cựu Tổng Thống Thiệu làm cản trở tiến trình hòa bình do Ông chủ trương nên Ông yêu cầu tướng Timmes phải bằng mọi cách thúc bách cựu Tổng thống Thiệu sớm ra đi. Khi  biết được điều này, Đại sứ Martin rất lâý làm phấn khởi; Trước hết là vì Ông không muốn bị mang tai tiếng về việc ra đi của Tổng Thống Thiệu, và Ông muốn cho dư luận thấy rằng đó là sức ép từ các thế lực địa phương – không phải là sức ép từ phía tòa Đại sứ Mỹ. (8)

Một tiết lộ khác của Olivier Todd, trong cuốn Cruel April  The Fall of Saigon là, cuối cùng Tổng thống Trần Văn Hương phải quyết định  triệu hồi Đại sứ Martin vào dinh Độc Lập. Cụ Hương nêu ra nhiều lý do và nhấn mạnh với ông Martin rằng nếu còn có sự hiện diện của cưu Tổng Thống Thiệu ở Sài Gòn thì chánh quyền do ông lãnh đạo khó tiến hành các cuộc hòa đàm với phía Cộng sản. Tổng Thống Hương hỏi ông đại sứ: ” Nước Mỹ có nhận Ông  Thiệu sang sống lưu vong không?” Đại sứ Martin trả lời ngay: ” Vâng, Tôi tin là như vậy.”  (9)

Nay nhìn lại các hoạt động của tướng Timmes và dựa vào các văn kiện của các Bộ Ngoại giao và Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, chúng ta thấy rõ ràng đã có áp lực mạnh mẽ từ Hoa Thịnh Đốn buộc Tổng Thống Thiệu phải ra đi khỏi nước theo kế hoạch của họ ngay sau khi ông từ chức.

Một trường hợp cụ thể là: Đúng 12 tiếng đồng hồ sau khi Tổng thống Thiệu từ chức, văn kiện của Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ là văn kiện đầu tiên gởi cho  tòa đại sứ Mỹ ở Sài Gòn là, thừa lệnh Tổng thống Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, Bộ Tư pháp ủy quyền cho tòa Đại sứ Mỹ tại Việt Nam cho phép phái đoàn cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu được vào nước Mỹ với tư cách người tị nạn. Sách của ông Olivier Todd nói rằng ông Polgar vì vội vã nên không mang theo hồ sơ này để trao cho phái đoàn cựu Tổng thống Thiệu lúc ra đi. (10) Sự thật là, hồ sơ tạm cư này có phát cho chúng tôi tại nhà Đại Tướng Khiêm lúc sắp sửa ra đi. Lúc đó là đêm 25 tháng 4, 1975 mà trên giấy tạm cư (parole document) do tòa Đại sứ Mỹ cấp lại đề ngày April 22, 1975, tức là hồ đó đã viết sẵn từ ngày 22 tháng Tư, một ngày sau khi Tổng Thống Thiệu từ chức.

( Parole document có đoạn viết như sau: All aliens listed above will be authorized parole categories specified by the State Department on April 22, 1975 )

Chuẩn bị ra đi

Tại tư dinh Đại tướng Trần Thiện Khiêm.

Nguyễn Tấn Phận San José 2012

Nguyễn Tấn Phận San José 2012

Buổi sáng ngày 25 tháng Tư, tôi thức dậy trễ vì đêm rồi Thiếu Tá Mùi, sĩ quan tùy viên của Đại tướng và tôi xem tivi, nói chuyện rất khuya. Ăn mặc vội vàng rồi như thường lệ tôi đến phòng trực của sĩ quan tùy viên. Đây là một phòng nhỏ, chỉ kê có một bàn viết ngay cửa ra vào tư dinh của Đại tướng. Trung tá Đặng Văn Châu là Chánh Văn phòng đã có mặt tại đó. Ông Châu vừa được chỉ định thay thế Đại tá Nguyễn Trọng Hồng. Tôi quan sát thấy ông có vẻ bận rộn hơn những ngày thường

Lúc này vào khoảng 8 giờ rưởi. Bên ngoài trời có nắng đẹp. Tiếng người hối thúc nhau và tiếng ồn ào của đủ loại xe cộ chạy trên đường Võ Tánh (nay là Hoàng Văn Thụ) trước cửa tư dinh Đại tướng trong thời gian gần đây càng dồn dập, hối thúc hơn.

Từ khi tiễn bà Trần Thiện Khiêm đi Đài Bắc, sau giờ làm việc tôi không về nhà bên vợ như thường lệ. Theo lời dặn của bà là phải dành ưu tiên lo an ninh cho ” Dượng Tư “; Do đó  không lúc nào tôi rời đại tướng trong bất cứ hoàn cảnh nào, lúc đi ra ngoài cũng như lúc ở nhà. Ngay khi ngủ ban đêm, để bảo đảm an ninh tối đa cho đại tướng, Thiếu Tá Mùi và tôi quyết định trải chiếu ngủ tại phòng ăn, ngay dưới chân cầu thang dẫn lên phòng ngủ của đại tướng ở trên lầu. Phòng làm việc của đại tướng cũng ở trên đó, đặt cạnh phòng ngủ.

Trung tá Châu cho biết là chỉ thị của đại tướng muốn tôi ra ngân hàng quốc gia đổi 3 triệu đồng bạc Việt Nam để lấy tiền Mỹ kim bằng bạc mặt (cash). Trung tá Châu còn lo xa và muốn cho việc đổi tiền được mau lẹ nên đã gọi điện thoại đến các cơ quan liên hệ trước vì tôi là người lạ mới về làm việc tại tư dinh chỉ mới hơn ba tuần lễ.

Tài xế đưa tôi đến thẳng văn phòng ông Bộ trưởng Phủ Thủ tướng. Người đầu tiên tôi gặp là ông Nguyễn văn Thân, bí thư của ông Bộ trưởng. Anh Thân hiện định cư ở thành phố San Jose, miền bắc California.

Cũng may anh Thân và tôi đã quen nhau từ trước. Anh là người vui tánh, lanh lẹ và cởi mở. Tôi cho anh biết ngay là Đại tướng Cố vấn cần mỹ kim, bằng tiền mặt, để dùng cho công tác đặc biệt. Anh bảo tôi chờ để anh trình lên ông Bộ trưởng. Anh và tôi ngồi nói chuyện thời sự khoảng 20 phút thì văn thư làm xong.

Tôi cám ơn anh Thân rồi xuống phòng phía dưới lầu gặp ông Phạm Văn Phàng, Chánh sự vụ Sở Công văn, để lấy văn thư đến Bộ Tài chánh. Trong văn thư ông Bộ trưởng Phủ Thủ tướng Nguyễn Long Châu gởi ông Tổng Trưởng Tài chánh yêu cầu thỏa mãn nhu cầu của đại tướng. Bản văn nầy mang số 899 P Th T/HCPC/5, hiện tôi còn giữ. Lúc đó vào khoảng 10 giờ hơn.

Tôi vội vã rời Phủ Thủ tướng đến thẳng Bộ Tài chánh. Khi đến Bộ Tài chánh thì được giới chức tại đó cho biết là ông tổng trưởng đang họp và buổi họp sẽ kéo dài lâu lắm. Tôi hơi thắc mắc về câu nói “buổi họp sẽ kéo dài lâu lắm” nhưng tôi vẫn cứ chờ. Sau đó tôi có nhắc đây là yêu cầu của đai tướng và có ai có thẩm quyền ở đây không ngoài ông tổng trưởng. Họ trả lời không dứt khoát và yêu cầu tôi cứ chờ. Chờ mãi đến giờ trưa vì đói nên tôi cùng tài xế và anh hiệu thính viên truyền tin ra chợ cũ, đến tiệm Thanh Xuân ăn hủ tiếu. Tôi không ngờ đó là bữa ăn cuối cùng mà mãi cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ hương vị hủ tiếu Thanh Xuân của khu chợ cũ năm nào.

Sau khi ăn xong, chúng tôi trở lại Bộ Tài chánh. Ông tổng trưởng vẫn còn đang họp! Lúc đó thì đã xế trưa. Tổng trưởng Tài chánh lúc bấy giờ là ông Lê Quang Trường thuộc Nội các Nguyễn Bá Cẩn. Tôi đành phải kiên nhẫn chờ mặc dầu tôi nghi ngờ về việc “họp” của ông tổng trưởng. Tôi có ý nghĩ không tốt về vị tổng trưởng này lúc đó. Về sau, được biết sau tháng  4/1975,  Tổng trưởng Lê Quang Trường cũng bị bắt và bị đưa đi “ học tập cải tạo ” như bao người khác. Tôi hối hận vì đã nghi oan cho ông.

Trong lúc tôi vắng mặt tại tư dinh, Đại tướng Trần Thiện Khiêm đã tiếp tướng Timmes lúc 11 giờ 50 trưa và sau đó tiếp ông Polgar vào lúc 1 giờ.

Ông Polgar (bên trái cùng) tại Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Sàigòn 1973

Ông Polgar (bên trái cùng) tại Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ở Sàigòn 1973. Hình: AP/Wide World

Ông Thomas Polgar là Trưởng Văn Phòng Tình báo Hoa Kỳ tại Sài-gòn. Ông chỉ huy và điều hành một cơ quan tình báo rất hùng hậu gồm gần cả ngàn nhân viên. Ngoài hoạt động điều nghiên, thu thập tin tức địch, họ còn có mặt ở mọi nơi, len lỏi vào mọi ngành, mọi cấp của chánh quyền Việt Nam Cộng Hòa. Ông Polgar là một nhân vật có ảnh hưởng rất lớn trong mọi sinh hoạt chánh trị và quân sự ở Sài Gòn. Tôi vừa về tới nhà đại tướng thì thấy ông này vừa ra về.

Lúc đang chờ tại văn phòng ông Tổng trưởng Tài chánh thì anh tài xế bất chợt xô cửa bước vào, cho biết lịnh của đại tướng là phải trở về nhà gấp.

Trước khi trở về bộ Tổng Tham mưu, tôi cho xe chạy vòng qua chợ Trương Minh Giảng, về nhà đứa em thứ Tám của tôi ở trong một đường hẻm nhỏ. Má tôi cũng ở đó. Tôi không gặp được ai ngoài anh Chứ, người anh thứ Tư của tôi. Tôi cho anh biết một số sự việc và báo là tôi có thể sẽ đi một mình thôi, không đem ai theo được. Các anh em còn lại chỉ còn có con đường duy nhất là hãy xuống phi trường Trà Nóc ở Cần Thơ nhờ Hưng lo liệu. Nguyễn Thành Hưng là em kế của tôi lúc đó là đại úy phi công lái Cessna. Tôi căn dặn thêm là hãy nói với Hưng: chỉ có con đường cuối cùng là lái phi cơ thẳng qua phi trường Utapao, Thái Lan.

Trên đường về tư dinh Đại tướng Khiêm, theo thói quen, tài xế thường chạy xe qua đường Trương Quốc Dung – con đường dẫn vào cổng số 5 Bộ Tổng Tham mưu là con đường nhỏ nối liền đại lộ Cách Mạng 1 tháng 11 (nay là Nguyễn Văn Trỗi) và đường Võ Tánh (nay là Hoàng Văn Thụ). Khi chạy ngang qua nhà anh Nguyễn Thanh Vân thì tôi thấy anh đang đứng ngay trước cổng nhà có vẻ như trông chờ ai. Tôi cho xe dừng lại và cũng vì chỗ thân tình, tôi khuyên là “các anh em” có phương tiện gì thì cứ đi đi. Các anh em mà tôi nhắn ở đây là những bạn học cũ ở trường Petrus Ký trước kia, một số là sĩ quan Hải quân và một số bạn dân sự khác gồm có anh Trần Khánh Vân. Lúc đó Vân đang là Tổng cục Trưởng Tổng cục Gia cư. Tôi không biết là vào lúc đó, trong số họ, nhiều người đã đi rồi!

Mặc dầu không nói ra nhưng khi Đại tướng Khiêm muốn tôi đích thân đi đổi tiền cũng là một cách gián tiếp cho tôi biết là phải “ sẵn sàng để đi. ” Có một việc bất ngờ xảy ra trước đó hai hôm cũng cho tôi thấy đại tướng có ngầm ý cho tôi biết là “ phải chuẩn bị.” Thông thường Đại Tướng Khiêm ăn trưa xong là đi thẳng lên lầu nghỉ trưa, ít khi đi dạo phía sau vườn. Trưa ngày 23 tháng Tư, vừa ăn xong, Đại tướng không lên lầu mà lại đi ra phía sau nhà. Tôi đi theo sau ông. Đại tướng vừa bước ra khỏi cửa sau thì bỗng có chiếc xe Mazda từ ngoài chạy vào. Tài xế thấy ông, giật mình dừng xe lại. Liền sau đó vợ tôi bước xuống. Cô nầy vừa khoanh tay khom mình chưa kịp thưa thì ông đã nạt lớn:  “ Sao không đi đi, còn ở đây làm gì! ” Nhà tôi sợ quá, vội vàng leo lên xe. Trong khi xe đang quay đầu chưa kịp chạy thì Đại tướng lại la tiếp: “ Đi liền đi, còn chờ gì nữa!”  Bà xã tôi và tôi chưa kịp nói với nhau lời nào. Ngày hôm sau, gia đình bên vợ tôi lên máy bay Air Việt Nam đi Pháp. Ba vợ tôi là ông Đinh Văn Re còn ở lại nên tôi mới có dịp gọi điện thoại cho ông vào phút chót, lúc Đại tướng Khiêm sắp sửa lên đường.

Khi tôi về đến tư dinh thì thấy mọi người đều lăng xăng trong bầu không khí khác thường. Thiếu tá Đinh Sơn Thông là em bà Khiêm và cũng là Bí thư của Đại tướng nói với tôi là hãy đi nghỉ ngơi rồi ăn mặc chỉnh tề để chuẩn bị tiếp khách theo lịnh của thượng cấp. Đến đây thì tôi thấy chắc chắn hôm nay là ngày lên đường, nhưng cá nhân tôi thì vẫn chưa có quyết định.

Nghỉ ngơi trong chốc lát rồi tắm rửa thay thường phục xong, tôi chưa vội khoác áo ngoài. Theo thông lệ tôi đi một vòng quanh nhà để kiểm soát các quân nhân canh gát và toán cận vệ rồi trở vào bằng cửa sau.

Trước hết là phải đi qua nhà bếp. Các anh làm bếp đang bận rộn nấu ăn, khuôn mặt người nào cũng có vẻ ưu tư, lo lắng, chốc chốc người nọ nhìn người kia như để gạ hỏi điều gì. Họ thấy tôi ăn mặc khác thường nên càng xầm xì nhiều hơn vì trong suốt thời gian làm việc tại tư dinh đại tướng tôi chỉ mặc quân phục. Đặc biệt hôm nay tôi lại thay thường phục. Và  để tránh sự tò mò, tôi nói giả lả vài câu chuyện rồi bước lên nhà trên.

Nhìn qua phòng khách tôi thấy bàn ăn đang đặt tại đó. Tôi nghĩ bụng, đáng lẽ ra phải dọn tiệc tại phòng ăn, ai lại dọn lên phòng khách. Phòng ăn rộng rãi và khang trang hơn. Dĩ nhiên đây là dấu hiệu bất thường. Rồi tôi đi về phía trước nhà.

Đến phòng trực của sĩ quan tùy viên, tôi thấy Thiếu tá Lưu là sĩ quan tùy viên lên ca, thay thế Thiếu Tá Mùi làm việc ngày hôm trước. Anh đang xem xét giấy tờ và bận rộn lo giải quyết công việc thường nhựt một cách bình thản coi như không có chuyện gì xảy ra. Hình ảnh anh Lưu để lại trong tôi một ấn tượng thật tốt đẹp.  Sự tận tụy và tinh thần phục vụ của anh trong giây phút này thật là đáng quí. Tôi tin anh đã biết rõ mọi chuyện vì anh là người có họ hàng với gia đình đại tướng.

Tác giả và Thiếu Tá Đinh Sơn Tuyền (bên trái) Hình chụp Tết 1975

Một lúc sau ông Trần Thiện Phương là anh ruột của đại tướng đến. Ông đi thẳng lên lầu gặp đại tướng trong vòng vài phút rồi vội vã ra về. Sau đó Thiếu tá Đinh Sơn Tuyền là em bà đại tướng cũng tới. Tôi đến chào ông Tuyền đang ngồi tại hành lang trước nhà với vẻ mặt trầm tư. Tôi trao số tiền 3 triệu đồng bạc lại cho ông. Sau đó Thiếu tá Tuyền chỉ vào thưa chuyện với Đại tướng trong vòng vài phút rồi cũng vội vã ra về.

Gần xế thì có lịnh từ Sở An ninh hoàn trả Đại úy Vân và toán cận vệ của anh về phủ Thủ tướng. Toán quân nhân gác nhà cũng được trả về Liên đoàn An ninh Danh dự. Kể từ giờ phút này nhà Đại tướng Khiêm coi như bỏ ngỏ. Tôi bắt đầu lo lắng.

Lúc này cũng đã hơn 6 giờ chiều.

Vì thấy tôi có vẻ đăm chiêu nên Trung tá Châu cho biết là chiều nay đại tướng muốn chánh thức mời Tổng thống Thiệu, vài nhân vật trong nội các và ngoại giao đoàn đến dự tiệc để ông chào giã biệt vì từ ngày từ chức Thủ tướng đến nay chưa có dịp tổ chức. Tôi biết đó chỉ là lối ngụy trang cho chuyến đi. Tôi chỉ thắc mắc tại sao lại có Tổng thống Thiệu vì tôi nghĩ Tổng thống Thiệu đã có kế hoạch ra đi riêng của ông.

Trời vừa chập choạng tối thì các món ăn cũng được dọn lên. Hôm đó có chả giò, nem nướng; mấy dĩa chả giò cuốn nhỏ, chiên giòn được bày ra trông rất đẹp mắt. Cách trình bày cũng làm cho thực khách cảm thấy món ăn ngon miệng hơn, nhưng lúc này lòng dạ trăm thứ ngổn ngang thì bụng nào thấy đói.

Copyright © 2016 Nguyễn Tấn Phận

Xin xem tiếp kỳ III

Ghi chú:

(5) Frank Snepp, như trên, trang 396

(6) Frank Snepp, như trên, trang 383

Đại Tướng Trần Thiện Khiêm cũng  cho tôi biết như vây khi tôi đên thăm Ong Bà ở tai nhà ong Đinh Sơn Thông ở Milpitas, CA. năm  1986. Sau đó Đại Tướng cũng có nhắc lại chưyện này với tôi mỗi lần đến thăm.

(7) Todd, Olivier. Cruel April. New York: Norton & Company. trang 327

(8) Frank Snepp, như trên, trang 434

(9) Olivier Todd, như trên, rang 327

(10) Olivier Todd, như trên, trang 327

Total Views: 4073 ,

Related posts:

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - KỲ I
NGÀI BẢO ĐẠO HỒ TẤN KHOA
KHI ĐẠO ĐỜI TƯƠNG ĐẮC - GS Lap Chuc Nguyen Huy

Name of author

Name: Phan