Home » NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ III

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ III

 

Trong bài viết này, một số thông tin mới được cập nhật và tác giả có giải thích thêm vài điểm để làm rõ các chi tiết của một số sự việc so với bài viết lần đầu tiên hồi năm 2008. Bài viết đầu tiên này hiện còn đăng trên nhiều websites ở trong nước cũng như ở hải ngoại. 24/9/2015 NTP

Kỳ III 

Gói quà đặc biệt

Tại Tòa Đại sứ Mỹ nằm trên đường Thống Nhất, cách dinh Độc Lập vài khoảng đường:

“Vào lúc 5 giờ chiều ngày 25 Polgar gọi chúng tôi bốn người gồm có tướng Timmes, anh Joe Kingsley và một nhân viên khác rồi hỏi chúng tôi là các ông có rành đường phố Sài-Gòn ban đêm không. Chúng tôi đều gật đầu. Thế thì tốt, Polgar tiếp, tôi muốn các ông giúp tôi đưa Thiệu và cựu Thủ tướng Khiêm đi Đài Loan tối nay…”

Đó là lời kể lại của ông Frank Snepp trong cuốn Decent Interval. (11)

Cũng khoảng thời gian trên tại dinh Độc Lập.

Cựu Tổng thống Thiệu đang nghỉ ngơi thư giãn trong phòng đọc sách tại lầu 3 bên cánh trái (từ trong dinh nhìn ra), ông gọi Trung tá Tôn Thất Ái Chiêu vào để chỉ thị mấy việc cần thiết và đồng thời bảo ông Chiêu đem bộ đồ veston của ông về nhà riêng trong Bộ Tổng Tham mưu. Nhà này cũng nằm cùng chung dãy nhà với Đại tướng Khiêm.

Sau đó Tổng thống Thiệu gọi các vị sĩ quan thân cận gồm có: Đại tá Võ Văn Cầm, Chánh Văn phòng; Đại tá Nguyễn Văn Đức, Chánh Tùy viên; Đại tá Nhan Văn Thiệt, Chỉ huy trưởng Cảnh sát Quốc gia Vùng 4; Đại tá Trần Thanh Điền, Trưởng khối Cận vệ. Tổng thống Thiệu ra lịnh: “ Tất cả mấy chú phải thay thường phục, có mặt tại dinh lúc 7 giờ. Mỗi chú chỉ được mang theo một túi xách tay nhỏ, tuyệt đối giữ bí mật, không được thông báo cho gia đình.” Tổng thống Thiệu vừa dứt lời thì Đại tá Điền thưa, “ xin Tổng thống cho (Trung tá) Sáng và (Trung tá) Thứ đi theo.” Thấy Tổng Thống Thiệu không trả lời, ông Điền lặp lại thì cũng vừa lúc đó Đại tá Đức khều nhẹ. Điền hiểu ý. Sau nâỳ được biết Tổng thống Thiệu đã có chỉ thị choTrung tá Sáng ở lại với công tác đặc biệt, còn Trung tá Thứ thì ở lại tiếp tục lo an ninh cho Tổng thống Trần Văn Hương. Riêng Bác sĩ Minh lúc đó không có mặt trong dinh, Trung tá Chiêu phải gọi vào.

Thói thường lịnh vua truyền là như vậy nhưng lệ làng thì khác. Mấy hôm nay tất cả các vị “quan” này, vì bị đặt trong tình trạng báo động nên lúc nào cũng túc trực tại dinh, khi nghe được lịnh trên, ai ai cũng đều vội vã chạy về nhà hoặc gom góp chút ít đồ đạc, giấy tờ cá nhân, và dĩ nhiên là có thông báo cho vợ con, rồi trở lại dinh Độc lập ngay.

Tại tư dinh Đại Tướng Trần Thiện Khiêm

(trong khuôn viên Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH- Địa điểm Bộ Tư Lệnh Quân Khu 7 quân đội CS Việt Nam ngày nay)

Nguyễn Tấn Phận, San José, California 2008

Nguyễn Tấn Phận, San José, California 2008

Quang cảnh có vẻ cần phải quan tâm hơn. Trong nhà bếp, Thượng sĩ Trị, Thượng sĩ Xê đang khóc thút thít. Anh Tín, một tay đầu bếp nấu ăn rất giỏi đang buồn rầu. Nhơn đây, xin nói thêm là, các chị em trong gia đình bà Trần Thiện Khiêm đều là những giai nhân hiền thục, đồng thời là nhũng người vợ đảm đang, lại thêm có khoa nấu ăn rất khéo. Có một lần tôi nghe một vị công chức cao cấp nói: “ Người ta đồn gia đình bà Khiêm nấu các món ăn ngon nổi tiếng ở Sài Gòn.”

Trung úy Hồng uống rượu nhiều, đang say ngà ngà. Anh Hồng cứ theo chất vấn Thiếu tá Thông là “sếp” đi đâu. Các anh em làm việc tại tư dinh thường gọi Đại tướng Khiêm là “sếp” với cả tấm lòng kính mến vì họ là những người, phần lớn cuộc đời, đã gắn bó với gia đình này. Dĩ nhiên là anh và các nhân viên phục dịch đều cảm nhận việc đai tướng sắp ra đi nhưng muốn được chánh thức xác nhận. Cuối cùng Thiếu tá Thông phải nói thật là, “chúng tôi đưa Thủ tướng ra khỏi nước!”

Nghe đến đây, tôi đâm ra lo sợ cho sự an toàn của đại tướng nhiều hơn vì dưới khía cạnh an ninh tôi hoàn toàn không tin tưởng bất cứ ai. Tôi để ý từ lâu hai ông Châu và Thông cũng không có chuẩn bị cho sự  an toàn của cá nhân hai ông thì làm sao mà lo cho đại tướng được. Hai vị này từ lâu đã trở thành mẫu người công chức – đúng hơn là những viên chức ngoại giao. Điều đó làm cho tôi lo ngại thêm. Nhưng các sự việc diễn tiến sau đó cho biết những gì tôi nhận xét là sai lầm.

Kiểm lại các sự việc đã diễn ra, tôi nghĩ là tôi có thể đã được chọn cùng đi theo phái đoàn. Lúc bà Trần Thiện Khiêm còn ở nhà, bà cũng có nói xa gần với tôi như vậy, nhưng lúc đó tôi không thấy có gì là chắc chắn vì trong nhà còn có Thiếu tá Đinh Sơn Tuyền là ruột thịt trong nhà, là người mà gia đình cần hơn tôi; Vì vậy mà tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho đến khi ông Tuyền đến chào từ giã đại tướng thì thật sự mới biết là tôi có tên trong danh sách trình lên Tân Tổng thống Trần Văn Hương.

Khi nghe Thiếu tá Thông nói như vậy thì tôi đi vội về phòng thu thập một số hồ sơ và giấy tờ tùy thân cần thiết để mang theo, trong đó có một ấn phẩm bản Hiến Pháp Việt Nam Cộng Hòa. Những giấy tờ gỉ không cần thiết tôi đem ra sân sau đốt cùng với tập nhựt ký. Lúc đó tôi nghĩ  tập nhựt ký chỉ  ghi  chép những chuyện bình thường. Đâu có ngờ rằng điều đó đã làm cho tôi ân hận mãi  vì nếu còn giữ được cho đến bây giờ, nó sẽ là những chứng liệu vô cùng hữu ích cho một số các sự việc.

Tôi nhét vội hai bộ đồ cùng các giấy tờ tùy thân và cây súng rouleau nhỏ vào cái samsonite – đây là loại samsonite dùng đựng hồ sơ nhưng có bề dày khoảng một tấc có thể chứa đủ 2 bộ đồ. Còn cây K54 tôi nhét vào thắt lưng tuy đã có lịnh tuyệt đối không được mang theo vũ khí.   (12)

Và cũng vì nóng lòng muốn về chào từ biệt Má tôi và anh em lần chót, tôi hỏi Thiếu tá Thông cho tôi ra ngoài khoảng 15 – 20 phút. Ông đồng ý và còn hứa là ông sẽ ” tự lo bảo đảm an ninh của anh Tư.” Tôi liền gọi tài xế đem xe ra cổng trước nhà chờ …

Trong thời điểm này, hoạt động của cơ quan CIA.

Cuốn Decent Interval phát hành lần đầu năm 1977.

Cuốn sách Decent Interval phát hành lần đầu tiên, năm 1977.

Tôi vừa bước ra tới cửa, giật mình thấy có ba chiếc xe Chevrolet to lớn màu đen, mang bản số ngoại giao, đang đậu ngay trước cổng nhà, sát bức tường phòng thủ của Bộ Tổng Tham Mưu. Đoàn xe hướng đầu về phía cổng chánh.

Tôi liền đổi ý, trở vào nhà thì gặp Đại tướng đang ngồi ở phòng khách. Ông gọi tôi lại và giao cho tôi một gói đồ được gói trong giấy hồng điều thật đẹp. Gói quà có kích thước bề ngang khoảng 5 tấc, cao độ 3 tấc, dày một tấc. Đại tướng Khiêm dặn: “ Phận, giữ cái này là món quà tặng. Một chút nữa Tổng thống Thiệu tới đi thì đem theo.” Tôi xách gói quà lên để cân sức nặng, không nặng mà cũng không nhẹ. Lúc Đại tướng Khiêm ra lịnh như vậy, qua thái độ và cử chỉ của ông, tôi nghĩ đó là món quà có thể dùng để tặng ông Đại sứ Mỹ, hay là phi hành

(Ông Frank Snepp bị thua trong một vụ kiện bởi Cơ quan Tình báo CIA vào năm 1980, nên sách phát hành của ông sau này buộc phải có sự kiểm duyệt và đồng ý của cùa CIA. Cuốn sách trên xuất bản lần đầu năm 1977 nên thoát được sự kiểm duyệt.)

đoàn, hoặc một nhân vật nào ở Đài Bắc…Trong suốt cuộc hành trình vì là món quà quí nên tôi phải ôm nó trong người mà vẫn không tài nào đoán ra ở trong đó có cái gì cho tới khi đến Đài Bắc.

Khi nghe nói  “Tổng thống Thiệu tới đi ” thì tôi thấy rõ ràng không còn thời gian nhiều nữa. Tôi vội chạy lên lầu, vào phòng làm việc của Đại tướng, nhấc điện thoai gọi tổng đài Phủ Tổng thống, yêu cầu cho tôi nói chuyện với Khối Cận vệ. Thật may mắn là Trần Quan Sĩ, em rể của tôi, có mặt tại đó. Sĩ cũng là cận vệ của Tổng thống Thiệu. Tôi bảo Sĩ lên nhà Tổng Tham mưu (Bộ Tư Lênh Quân khu 7 Quân đội CSVN ngày nay) ngay lập tức có việc cấp bách, không thể nói qua điện thoại được.

Khoảng 15 phút sau, tôi gặp Sĩ ngay trước cửa nhà Đại tướng. Tôi cho biết là tôi sẽ đi nhưng chưa biết đi đâu và căn dặn tất cả anh em: Lạc và Phất nếu không đi được thì về Tây Ninh, sống gần gũi, nương tựa nhau. Tôi đưa cho Sĩ địa chỉ nhà của ông bà đại tướng ở Đài Bắc. Chúng tôi cả hai đều khóc. Lúc này là vào khoảng 8 giờ 30.

Tại tầng lầu ba dinh Độc Lập, bên cánh trái.

(từ trong dinh nhìn ra đại lộ Thống Nhất – nay là đường Lê Duẫn)

Hinh TT Thieu mac ao 4 tui

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thường mặc đồ 4 túi lúc làm việc cũng như lúc đi kinh lý. Hình: AP/Wide World

Vào khoảng 7 giờ 30 tối. Trong phòng ngủ, Tổng thống Thiệu thay đồ bốn túi, bộ đồ nầy may bằng vải gabardine màu nhà binh tại nhà may Huỳnh Hoan. Tiệm may nầy nằm trên con đường nhỏ ở quận Nhứt, hiện nay vẫn còn. Ông đi qua phòng nhỏ cạnh phòng ngủ, nghiêng đầu qua cửa sổ nhìn xuống. Dưới sân, bên cạnh thềm tam cấp một chiếc xe Mercedes màu xanh đậm đang đậu tại đó. Người cầm tay lái là Đại Tá Nhan Văn Thiệt. Ông Thiệt đã từng giữ chức vụ Trưởng khối An ninh Phủ Tổng thống. Khối An ninh là tiền thân của Khối Cận vệ sau này.

Thấy mọi việc đã sẵn sang, Tổng thống Thiệu vội vã rút trong hộc tủ ra cây Browning đã lắp đầy đạn, ông khóa chốt an toàn rồi cho vào túi áo.

Xong xuôi ông bấm interphone gọi Sĩ quan tùy viên trực lúc đó là HQ Đại úy Trần Anh Tuấn. Ông đưa cho Đại úy Tuấn một gói quà nhỏ và ra lịnh: “Chú mang cái hộp này qua cụ Hương. Nếu không gặp Cụ thì ngày mai đem qua cũng được. Nhớ đừng mở ra.” Có lẽ ông đã gọi thẳng Tổng thống Hương nên biết cụ còn đang bận tiếp Đại sứ Pháp, ông Jean-Marie Mérillon, nên mới dặn Đại úy Tuấn như vậy.

Khi Tổng Thống Thiệu và Đại úy Tuấn vừa bước ra khỏi phòng thì lúc đó Đại sứ Mérillon cũng vừa từ phòng làm việc của Tổng thống Hương bước ra. Thấy vậy Tổng Thống Thiệu cùng với Đại úy Tuấn đi qua tận văn phòng và trao cái hộp quà này cho Tổng thống Hương. Trao quà xong, Tổng thống Thiệu và Đại úy Tuấn quay trở về bên cánh trái. Khi tới cầu thang máy, anh cận vệ đang đứng gác tại đó, bấm nút mở cửa cầu thang máy. Trước khi bước vào, Tổng Thống Thiệu xoay lại dặn Đại úy Tuấn: “ Tôi đi qua nhà đại tướng ăn cơm rồi trở về, chú khỏi đi theo.” Rồi lanh lẹ bước vào thang máy, bấm nút tầng trệt.

Đại úy Tuấn vì thấy có nhiều sinh hoạt khác thường, dự đoán là hôm nay Tổng Thống Thiệu sẽ đi. Muốn để cho ông yên tâm nên cả buổi chiều hôm đó anh cố tìm cách lánh mặt và mỗi lần theo ông đi đâu, anh đi cách xa ông.

Tại tầng trệt, khi cánh cửa cầu thang mở ra thì Đại tá Điền đã túc trực tại đó. Tổng thống Thiệu vừa bước xuống bậc tam cấp thì cũng vào lúc hai anh cận vệ xuất hiện, Sanh và Khình vừa đến để đổi gác, làm ông giật mình. Tổng thống Thiệu và Đại tá Điền lanh lẹ bước vào xe. Đại tá Điền ngồi bên phải của Tổng thống Thiệu ở băng sau; Đại tá Điền ngồi vào chỗ ngồi chánh thức của Tổng thống Thiệu –  Trần Thanh Điền muốn làm Lê Lai cứu Chúa! Vừa ngồi vào xe, Tổng thống Thiệu liền hỏi Đại tá Điền, “ có mấy cây súng? ” Đại tá Điền đáp, “có hai cây: một cây dài, một cây ngắn.” Lập tức ngay lúc đó, Đại tá Thiệt đạp ga cho xe chạy vòng qua sân cỏ, lướt nhanh qua thềm đại sảnh, rồi tiến thẳng ra cổng chánh là đầu đại lộ Thống Nhất, nay là đường Lê Duẫn.

Trên khán đài danh dự nằm trên đại lộ Thống Nhất này, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, vào Ngày Quân Lực, đã từng đón nhận “ những chiến sĩ anh hùng của các đơn vị anh hùng ” về đây với những vòng hoa chiến thắng trong sự chào đón hân hoan nồng nhiệt của mọi giới đồng bào. Những lời hiệu triệu của vị Tổng Tư lệnh Quân lực Việt Nam Cộng Hòa trước những đoàn hùng binh chiến thắng đó vẫn còn nghe âm vang đâu đây khi xe ông lướt nhanh qua.

Đại lộ Thống nhất này cũng đã từng chứng kiến nhiều dòng lịch sử đổi thay của ba trăm năm Sài-Gòn trong trái tim đồng bào miền Nam. Nay con đường này không còn tên là Thống Nhất nữa!

Đại Lộ Thống Nhất trước dinh Độc Lâp, Sàigòn năm 1969 Hình: Nguyễn Tấn Phận

Đoàn xe rẽ trái trên đường Pasteur rồi theo đường Hiền Vương (nay là Võ thị Sáu), quẹo mặt trên đường Công Lý (nay là Nam Kỳ khởi Nghĩa) … tiến thẳng trên đại lộ Cách Mạng 1-11 (nay là Nguyễn Văn Trỗi) . Xe vào cổng chánh Bộ Tổng Tham mưu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (nay là Bộ Tư Lệnh QK7) rồi rẽ phải. Lúc xe Tổng thống Thiệu sắp chạy ngang nhà Đại tướng Khiêm thì tôi nhận ra ngay. Tôi nói với Sĩ, “xe tổng thống tới.” Tôi vội lánh mặt vào đoàn xe ngoại giao nhưng không kịp nữa. Đèn xe Tổng thống chiếu ánh sáng màu vàng tím cực mạnh làm tôi chóa mắt. Xe không vào nhà Đại tướng Khiêm mà chạy thẳng về nhà Tổng thống Thiệu.

Thời giờ đã quá cấp bách nên tôi khuyên Sĩ hãy về đi.

Trời đã vào đêm, không khí vẫn còn hơi đất nhưng tôi cảm thấy có một cảm giác lành lạnh. Hai người Mỹ đứng bên cạnh xe bên kia đường làm cho tôi vững tâm hơn. ( lúc đó tôi chỉ thấy có 2 người ). Ít ra thì sự có mặt của họ cũng phần nào giúp tôi bớt lo ngại về mặt an ninh. Riêng có một mình tôi thì làm gì được nếu có manh động nào xảy ra. Thật là may mắn, không có tiếng súng nổ, không có tiếng pháo của địch. Trên đường Võ Tánh (nay là Hoàng Văn Thụ) mới đây người người tranh giành, chen lấn nhau chạy giặc, bóp kèn inh ỏi. Giờ này bắt đầu giới nghiêm nên hoàn toàn vắng lặng. Cả một vùng không gian yên lặng nặng nề. Tôi vội vã bước nhanh vào nhà.

Tôi chạy thẳng lên phòng làm việc của đại tướng một lần nữa. Lúc này đại tướng đang ở phòng ngủ. Tôi lấy điện thoại gọi số 57340 là điện thoại nhà ba vợ tôi ở đường Sư Vạn Hạnh, khu An Đông. Khi nghe tiếng ông, tôi liền thưa:

– “ Dạ thưa Ba, một chút nữa con đi.”

– “ Dượng Tư đi phải không? ” Ba tôi hỏi lại.   (“Dượng Tư” là đại tướng Khiêm)

– “ Dạ, con đi.” Tôi đáp. Tôi không nói “ Dượng Tư đi ” mà chỉ nhấn mạnh hai tiếng:

     “con    đi”.  Tôi biết ông hiểu ý tôi muốn  nói gì.

Đồng thời tôi xin địa chỉ nhà ở bên Pháp. Tôi phải chờ hơi lâu. Có lẽ ông không có sẵn địa chỉ thành ra thời gian lúc đó dài lê thê làm tôi đâm ra lo. Một lúc sau ông mới đọc địa chỉ được. Tôi lấy lại bình tĩnh rồi đi mau xuống lầu.

Trong lúc tôi nói chuyện điện thoại ở trên lầu thì:

“ Một chiếc Mercedes màu xám chạy vào cổng nhà Đại tướng Khiêm. Người có tầm vóc trung bình, tóc bạc, chải gọn ra sau, da mặt bóng láng, trong bộ quần áo xám thẳng nếp ôm sát người, bước xuống xe. Trong bóng đêm, Nguyễn Văn Thiệu giống như người mẫu trong tạp chí Gentleman’s Quarterly hơn là một cựu nguyên thủ quốc gia. Ông ta vội vã bước vào nhà mà không thèm nhìn chúng tôi.”

T. T Thiệu tiếp T.S. Henry Kissinger và Đại sứ Bunker tại dinh Độc Lập 1972. Hình: AP/Wide World

Tổng thống Thiệu đã về đến nhà ông, thay đồ lớn (bộ đồ Trung tá Chiêu đem về) rồi mới qua bên nhà Đại tướng Khiêm như Frank Snepp kể lại ở đoạn trên. (14 )

Từ trên lầu xuống, khi đi ngang qua phòng ăn tôi giật mình thấy Tổng thống Thiệu đang ngồi nói chuyện với Đại tướng Khiêm ở phòng khách. Hai ông đang uống rượu, tôi nghĩ vậy. Frank Snepp sau này xác nhận khi lái xe đưa Tổng thống Thiệu ra phi trường, lúc nói chuyện có nghe mùi rượu.

Tổng thống Thiệu và Đại tướng Khiêm nói chuyện vừa đủ nghe trong bầu không khí tương đắc, giống như những ngày nào Tổng thống Thiệu tiếp Đại tướng Khiêm tại phòng ăn gia đình trong khu Hậu dinh, dinh Độc Lập – nơi ngự trị của vị lãnh đạo tối cao có uy quyền lẫy lừng nhất nước trong suốt gần một thập niên dài.

* * * *

 Những văn kiện ngoại giao viết tay!

Thật là điều may mắn, trái với suy đoán của tôi, tất cả mọi nhơn viên làm việc đều là những người trung thành. Họ ít ra cũng đã trải qua một lần kinh nghiệm. Đó là lần Đại tướng Khiêm bị lưu vong dưới thời Đại tướng Nguyễn Khánh. Sau khi chia tay lại là những ngày sum hợp. Đại tướng đi rồi đại tướng lại về. Họ cũng nghĩ rằng lần đi của đại tướng kỳ này rồi cũng phải trở về.

Thiếu tá Thông cũng có cho tôi biết: “ Khi mọi việc xong xuôi Đại tướng Minh cũng muốn anh Tư (Đại Tướng Khiêm) về hợp tác. Mình chỉ đi lánh mặt một thời gian.” Cho nên nếu có đi thì tôi hy vọng cũng được trở về. Thành ra các anh em kia cũng có một niềm hy vọng giống như tôi.

Ngày chúng tôi lên đường là ngày 25/4/1975. Lúc đó cụ Trần Văn Hương cũng vừa lên làm Tổng thống được 4 ngày mà đã có sự tiên liệu “ Đại tướng Minh sẽ mời anh Tư trở về “ thì cũng cho chúng ta biết thêm một dữ liệu về các diễn biến chánh trị sau đó, đã được thấy trước. Nhằm giải thích nhận xét nói trên của Thiếu tá Thông, tôi xin nhắc lại một sự kiện rất quan trong có liên hệ đến nhận định đó là: Buổi trưa ngày 24 tháng Tư, tại tư dinh Đại tướng Khiêm trong Bộ Tổng Tham Mưu , Tân Tổng thống Trần Văn Hương, Luật sư Nguyễn Văn Huyền và Đại tướng Dương Văn Minh được trực thăng riêng của Đại tướng Khiêm rước vào để họp cùng với Đại tướng Khiêm. Đây là buổi họp rất đặc biệt và vô cùng quan trọng, phải giữ kín đến đỗi ngay cả Tân Tổng Thống Hương cũng phải dùng trực thăng riêng của đại tướng để di chuyển. Buổi họp kéo dài từ 11 giờ 15 cho tới gần 1 giờ trưa. Sau cùng, tôi quan sát trên nét mặt lúc đó, khi ra về các quí vị lãnh đạo quốc gia đã tỏ ra không đồng thuận trước giờ phút lâm nguy của đất nước. 

Đại Tướng Dương Văn Minh tại nhà riêng ở đường Trần Quí Cáp (dinh Hoa Lan) nay là Trần Cao Vân, Sàigòn. Hình: AP/Wide World.

Đại Tướng Dương Văn Minh tại nhà riêng ở đường Trần Quí Cáp (dinh Hoa Lan) nay là Trần Cao Vân, Sàigòn. Hình: AP/Wide World.

Thông qua những lần họp như vậy, những nhà làm chánh trị, những nhà bàn luận thời cuộc, những người chạy tin có cơ hội để “ luận cổ suy kim.”  Thiếu tá Thông là người hay suy luận nhưng ông là người thành thật và rất tốt bụng. Ông có những lập luận khéo léo, có ý cho tôi biết những gì ông nói chỉ là suy đoán của riêng ông, có nghĩa là không phải ý đó phát xuất từ đại tướng.  Riêng tôi, qua những gì tôi quan sát tận mắt, nghe ngóng dư luận và theo dõi báo chí, tôi cũng có những nhận định giống như vậy: Đại tướng Trần Thiện Khiêm sẽ có cơ hội trở về nếu Đại tướng Dương Văn Minh lên nắm chánh quyền thay cụ Hương (?!)

Nguyễn Tấn Phận

Xin xem tiếp kỳ IV

Ghi chú:

(11) Frank Snepp, Decent Interval, trang 434.

(12)  Có độc giả thắc mắc tai sao quân lực VNCH mà có khẩu súng này. Tôi giữ cây súng này làm kỷ niệm lúc  tôi còn ở đại đội Trinh sát / Sư đoàn 5.  K-54 là một trong nhiều chiến lợi phẩm tịch thu được trong một cuộc hành quân trực thăng vận năm 1964 vào hậu cần của địch trên  lãnh thổ Cam Bốt, cách ranh  giới Bến sỏi, quận Phước Ninh, Tỉnh Tây Ninh khoảng 2 cây số.

(13) Frank Snepp, như trên , trang 435

(14) Frank Snepp, như trên, trang 435

 

 

Total Views: 1892 ,

Related posts:

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - KỲ I
NGÀI BẢO ĐẠO HỒ TẤN KHOA
NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ II

Name of author

Name: Phan