Home » NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ V (Hết)

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ V (Hết)

Little Saigon 2013

Trong bài viết này, có một số thông tin mới được cập nhật và người viết có giải thích vài điểm để làm rõ thêm các chi tiết của một số sự việc đối với bài viết đầu tiên năm 2008. Bài viết đầu tiên này hiện còn đăng trên nhiều websites ở trong nước cũng như ở hải ngoại. 24/9/2015 NTP

 Bí mật của gói quà!

Phi Trường Đài Bắc. Hình Internet

Phi Trường Đài Bắc. Hình Internet

Tôi ôm cái món quà của Đại tướng trong suốt chuyến bay. Suy nghĩ vẩn vơ. Đi đâu làm gì ở xứ người. Một quân nhân Mỹ, đoàn viên phi hành ngồi gần cửa cầu thang, luôn luôn bận rộn nhiệm vụ liên lạc. Thỉnh thoảng anh liếc tôi. Anh không cười cũng không nói gì. Có lẽ anh thông cảm hoàn cảnh của những kẻ sắp xa nhà. Thỉnh thoảng tôi nhìn ra cửa sổ. Cũng chỉ là một màu đen.

Chúng tôi không ai nói chuyện với ai. Mỗi người theo đuổi những ý nghĩ riêng tư của mình…

* * * * *

Chiếc máy bay bắt đầu giảm độ cao, đảo một vòng rồi từ từ hạ cánh. Đường bay nằm dài trước mặt là phi trường Đài Bắc. Chiếc C118 bốn động cơ của Không lực Hoa Kỳ đáp xuống nhẹ nhàng rồi từ từ dừng hẳn. Tôi nhìn đồng hồ. Đúng 3 giờ 40 sáng.

Anh Hạ sĩ quan mở cửa cầu thang. Gió ùa vào nghe lành lạnh.

Mọi người lần lượt xuống máy bay.

Tại chân cầu thang, dưới ánh điện lờ mờ, tôi nhận ra bà Nguyễn Văn Kiểu, phu nhân ông Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Đài Bắc; một vị trung tá, Tùy viên quân Sự  tại tòa đại sứ Việt Nam; một nhân viên cao cấp của Bộ Ngoại giao Trung hoa Dân quốc, ông này nói tiếng Việt rất giỏi; và một nhân vật không kém phần quan trọng, đó là Trưởng Văn phòng tình báo Hoa Kỳ tại Đài Bắc là ông Acroft mà tôi biết tên sau này. (theo vị trung tá tùy viên quân sự này thì ngoài các nhân vật kể trên, không có người Việt Nam nào khác ra đón) 

Gió ở Đài Bắc lạnh hơn Sài-Gòn. Lại có những cảm giác là lạ lướt qua mau, khác hơn nhũng cảm giác ở quê nhà. Lòng bồn chồn khó tả.

Có một điều đặc biệt là không có mặt sĩ quan Di trú vào lúc này tại phi trường vì đây là một trường hợp ngoại lệ . . .

*  *  *  *

Để cho mọi việc có danh chánh ngôn thuận, và vào giờ chót muốn dành cho cựu Tổng thống Thiệu và Đại tướng Khiêm một danh dự của chuyến đi, Tổng thống Trần Văn Hương ký Quyết Định đề cử cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu hướng dẫn một phái đoàn đi Đài Bắc.

Bản văn có nội dung như sau: ( văn bản này Đại tá Cầm viết tay )

Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Trần Văn Hương

Quyết định

1 – Nay đề cử cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và cựu Thủ tướng Trần Thiện Khiêm đại diện Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa đến Đài Bắc để phân ưu cùng Chánh phủ và Nhân dân Trung Hoa dân quốc nhân dịp Tổng thống Tưởng Giới Thạch tạ thế.

2 – Sau đó hai vị trên được đề cử tiếp tục viếng thăm các quốc gia trên thế giới xét cần thiết trong vòng 6 tháng để làm sáng tỏ thiện chí hòa bình của Việt Nam Cộng Hòa đồng thời vận động các Chánh phủ và nhân dân các quốc gia đó hỗ trợ lập trường hòa bình của Chánh phủ và nhân dân ta.

Chương trình thăm viếng sẽ do hai vị tùy nghi quyết định thể theo sự thuận lợi của tình hình đối với các quốc gia đó.

3 – Yêu cầu Bộ Ngoại giao chỉ thị các Tòa Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa yểm trợ cần thiết để nguyên Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và nguyên Thủ tướng Trần Thiện Khiêm cùng phái đoàn chu toàn nhiệm vụ giao phó.

4 – Chi phí công tác do Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng đài thọ trong khuôn khổ được luật lệ ấn định. (Tổng thống Hương viết thêm hàng chữ: trong khuôn khổ được luật lệ ấn định).

Sài-gòn, ngày 25 tháng 04, 1975

(ký tên Hương)

(Văn bản do Đại Tá Võ Văn Cầm viết tay –  Tư liệu của tác giả) 

Nghi Dinh cua Tong Thong Tran Van HuongKhi ký tên trên văn bản này Tổng thống Trần văn Hương, một lần nữa cho thấy sự cẩn trọng và nghiêm túc trong công việc, và tác phong của một nhà lãnh đạo xuất thân từ giới mô phạm. Cụ Hương là một nhân sĩ, là một chánh trị gia được đại đa số nhân dân miền Nam ngưỡng mộ. Cụ cũng là một giới chức hành chánh nổi tiếng công bằng liêm khiết. Trần Văn Hương, một tên tuổi được đánh giá là một trong vài nhân sĩ cuối cùng của miền Nam Việt Nam, đã quyết định ở lại sau 30 tháng Tư 1975 và kết thúc cuộc đời trên quê hương của mình…

Vào thời kỳ bầu cử Tổng thống năm 1967, lúc đó từ Đại đội Trinh sát / Sư đoàn 5 Bộ binh, tôi được điều động khẩn cấp về Sài Gòn để bảo vệ an ninh cho Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ tịch Ủy ban Lãnh đạo Quốc gia, khi đi bỏ phiếu tôi chọn Liên danh Trần Văn Hương – Mai Thọ Truyền thay vì Liên danh Nguyễn Văn Thiệu – Nguyễn Cao Kỳ. Tôi là một quân nhân trẻ mang nhiều lý tưởng cũng như nhiều bạn trẻ khác. Các anh em trẻ ấy hầu hết đã tốt nghiệp đại học ở trong nước cũng như từ ngoại quốc trở về, đang phục vụ trong mọi ngành, mọi giới; họ làm việc bên hành chánh cũng như đang phục vụ trong quân đội. Chúng tôi thường gặp gở, trao đổi ý kiến và cùng đi đến một nhận định chung là: quần chúng Nam Việt Nam, lúc bấy giờ, chưa sẵn sàng đón nhận một tổng thống và một phó tổng thống xuất thân từ quân đội.

*  *  *  *

Tổng thống Thiệu và đoàn tùy tùng của ông được thân nhân rước về nhà Đại sứ Nguyễn Văn Kiểu. Đại tướng Khiêm và chúng tôi về nhà Đại tướng Khiêm ở khu ngoại ô Đài Bắc.

Bà Đinh Thủy Nga, Saigon 1975

Bà Đinh Thủy Nga, Saigon 1975

Sau khi gõ cửa vài phút thì có người nhà ra mở cửa. Tôi nhìn vào thấy bà Đinh Thủy Nga, bà Trần Bạch Yến và một vài vị nữa. . . đứng khép nép bên trong, vừa mừng vừa lo. Đại tướng bước vào trước. Chúng tôi lần lượt vào sau. Nghe có tiếng người nói chuyện lào xào, bà Trần Thiện Khiêm thức giấc. Bà bước ra khỏi phòng trong bộ áo ngủ, đứng tựa lan can nhìn xuống. Yên lặng trong vài giây rồi bà từ từ quỵ xuống sàn nhà. Bà cố gắng bò lần xuống tới giữa cầu thang, và khi nhận ra đại tướng, bà kêu lên, “ Anh đó hả? ” rồi òa lên khóc…

 * * * * *

Những ngày ở Đài Bắc

Hinh _ Phan Wulai Teipei 001

Một khu du lich ở ngoại ô Đài Bắc tháng 5-1975

Tại một villa nhỏ 3 phòng ngủ có lầu ở ngoại ô thành phố Đài Bắc, Đại tướng Khiêm và chúng tôi không có việc gì làm, buồn và nhớ nhà nên thường hay bắt đài phát thanh Sài-gòn để theo dõi tin tức. Các sự kiện đáng chú ý nghe được qua làn sóng đài phát thanh được tôi ghi chép như sau:

Ngày 27 tháng 4

    – 20 giờ Tổng thống Trần Văn Hương yêu cầu quốc hội chọn người thay thế ông để thương thuyết với Cộng sản

    – 20 giờ 45 Quốc hội họp.

    – 22 giờ 25 Quốc hội biểu quyết chọn Đại tướng Dương Văn Minh làm Tổng thống thế Tổng thống Trần Văn Hương.

Ngày 28 tháng 4

     – 17 00 giờ

Lễ bàn giao chức vụ tổng thống giữa cụ Hương và Đại tướng Dương Văn Minh được cử hành tại dinh Độc Lập

Cụ Hương trao quyền Tổng thống lại cho Đại tướng Minh lúc 17 giờ 15. Tân Tổng thống Dương Văn Minh chọn cụ Huyền làm Phó Tổng thống, ông Vũ Văn Mẫu làm Thủ tướng… trong bài diễn văn cụ Hương nhấn mạnh “hãy quên oán thù, đừng tạo thêm oán thù”…

Ngày 29 tháng 4 

    . . .sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm được thả. Lý Quí Chung được đề cử Tổng trưởng Thông tin. Cộng sản phá  cảng Newport, đốt kho dầu gần xa lộ, chiếm vài xã ở Gò Vấp…

Ngày 30 tháng 4…

   – Lúc 11giờ 15, Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố trao quyền lại cho Chánh phủ “Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam”. Có tin VC đã cắm cờ trên thượng đài dinh Độc Lâp lúc 13 giờ. 

Các tin trên được tôi ghi nhận qua chiếc máy (radio) thâu thanh hiệu Zenith 4 băng, có băng tần làn sóng ngắn, và nghe rất rõ tiếng nói của đài phát thanh Sài-gòn.

Cái radio đó chính là món quà gói trong giấy màu hồng điều thật đẹp mà tôi trân trọng cất giữ từ khi Đại tướng Khiêm trao cho tôi ở Sài-Gòn như đã nói ở trên.

* * * * *

Anna and Kennedy

Bà Anna Chenault và TT Kennedy tại Tòa Bạch Ốc. Hình: AP/Wide World

Một thời gian sau đó, bà Anna Chennault tuân hành lịnh của Tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford đi từ Hoa Thịnh Đốn qua Đài Bắc để gặp Tổng Thống Thiệu và Đại tướng Khiêm.

Bà Anna Chennault là vợ của vị tướng anh hùng thời Đệ II Thế chiến, Trung tướng Claire Lee Chennault, Tư lệnh Không đoàn 14 của Không Lực Hoa Kỳ hoạt đông ở Trung Hoa lục địa. Bà Chennault sau nầy là một nhân vật quan trọng trong Bộ Tham mưu tranh cử của ông Richard Nixon; bà là người trung gian mật thiết giữa ông Nixon ( lúc này ông Nixon đang là ứng cử viên tổng thống) và Tổng thống Thiệu trong thời gian đó.

Nhiệm vụ trong chuyến đi nầy của bà là chuyển lời Tổng thống Hoa Kỳ yêu cầu Tổng thống Thiệu và Đại tướng Khiêm đừng vào nước Mỹ.

Memoir _ Hinh Anna Nixon Kissiger

Bà Chennault cùng TT Nixon và TS Kissinger tai Tòa Bạch Ốc. Hình: AP/Wide World

Như trước đã nói, Thủ tướng Lý Quang Diệu thông báo là giới chức Mỹ muốn Tổng Thống Thiệu sống lưu vong ở một trong các nước Đông Nam Á. Trong chiều hướng đó, theo lời Đại Tướng Khiêm kể lại thì Tân Tổng thống Trần Văn Hương cũng muốn “Dương Tư và Tổng Thống Thiệu ra đi bằng đường biển ” (Đại Tướng xưng hô với tôi là Dượng Tư). Như vậy ý muốn của cụ Hương là trùng hợp với điều mong muốn của các giới chức Mỹ. Tổng thống Thiệu và Đại Tướng Khiêm cũng đã sống ở Đài Bắc trong một thời gian khá lâu, nhưng theo bà thì Hoa Thịnh Đốn đã chấp thuận và có kế hoạch đưa Tổng thống Thiệu vào Mỹ. Điều này làm cho bà Chennault không hài lòng khi được lịnh qua gặp T. T. Thiệu trong một tình huống thật khó xử vì chánh sách “nước đôi” của Hoa Kỳ. Hơn nữa, bà là bạn thân được Tổng thống Thiệu tin cậy có mối liên hệ mật với ông Nixon lúc còn là ứng cử viên tổng thống, mà huyền thoại về việc đắc cử của Tổng Thống Richard Nixon vào cuối năm 1968 có liên hệ tới bà.

Trước hết bà Anna Chennault đến nhà thăm và ăn trưa với Tổng Thống Thiệu rồi sau đó mới đến gặp Đại tướng và bà Trần Thiện Khiêm. Khi gặp lại  bà tại nhà Đại Tướng ở khu ngoại ô Đài Bắc, tôi nhận thấy bà không có gì thay đổi sau mấy năm không gặp bà ở Sài Gòn. Bà vẫn giữ được vẻ đẹp quí phái như xưa trong chiếc áo dài sườn xám đậm màu với dáng người đài các của một nhà ngoại giao lỗi lạc đã một thời gây nên nhiều tranh cãi trong chánh giới Hoa Kỳ.

Khi đến thăm Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, Bà Chennault kể trong cuốn hồi ký, The Education of Anna, như sau:  (15)

“Khi đến căn nhà nhỏ của Đại sứ Nguyễn Văn Kiểu tại Đài Bắc, tôi đi vào cửa hông. Ông Kiểu tiếp tôi tại sân cỏ. Ông chỉ nói đôi lời rồi nắm tay tôi dìu vào phòng khách. Ông Thiệu đã ngồi sẵn tại đó, xoay lưng về phía tôi. Thật hết sức là bất ngờ và ngạc nhiên về những gì xảy ra cho ông Thiệu…

Cap nga voi - Dinh Doc Lap

Phòng khách vàng- Cặp ngà voi ở cuối phòng

“ Tôi đã từng gặp gỡ ông vào các ngày cuối tuần ở Bạch Dinh là tòa nhà trắng đồ sộ của Hoàng đế Bảo Đại trước kia dùng để nghỉ mát ở bãi biển xinh đẹp Vũng Tàu. Ông Thiệu cũng đã tiếp tôi tại dinh Độc Lập ở Sài-gòn, nơi mà trong một phòng khách vàng rộng lớn bên đại sãnh đường, ngay trước phòng làm việc của ông, có cặp ngà voi đứng chầu. Đây là cặp ngà voi được xếp vào hàng lớn nhứt thế giới…

“ Một cảm giác đau buồn tràn ngập lòng tôi khi tôi bước tới vài bước để chào ông. Ông đứng lên và xoay lại nhìn tôi. Chúng tôi bắt tay và ôm chặt trong một giây yên lặng. Rồi cuối cùng nhìn lên mặt ông, tôi thấy nước mắt ông dâng trào.”

California, mùa Thu 2008

Copyright © 2015 Nguyễn Tấn Phận

Ghi chú: 

(15)  Chennault, Anna. The Education of Anna. New York: Times Books, 1980 trang 209



Nguyễn Tấn Phận: 

Nguyên quán: Làng Phước Thới, quận Ô.Môn, Tỉnh Cần Thơ. 
Trú quán: Quận Phú Khương,  Tỉnh Tây Ninh. 
Cựu Thiếu Tá Quân Lực VNCH, Tốt nghiệp khóa 13 Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. 
Đại đội Trinh sát SĐ 5 Bộ Binh. 
Sĩ quan cận vệ / sĩ quan tùy viên Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu.
Quận Trưởng kiêm Chi khu trưởng Hiếu Thiện, tỉnh Tây Ninh. 
Rời Viêt Nam đêm 25 tháng 4, 1975 cùng với phái đoàn Tổng Thống Nguyễn Văn 
Thiệu và  Đại Tướng Trần Thiện Khiêm.



Total Views: 2694 ,

Related posts:

NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU - KỲ I
NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – KỲ II
KHI ĐẠO ĐỜI TƯƠNG ĐẮC - GS Lap Chuc Nguyen Huy

Name of author

Name: Phan